Cách động cơ hạt nhân định hình thiết kế phương tiện liên sao ban đầu

Để đọc nội dung đầy đủ, vui lòng truy cập vào bài viết gốc.
Đọc bài viết gốcBài viết khám phá cách công nghệ đẩy hạt nhân đã ảnh hưởng đến thiết kế ban đầu của tàu vũ trụ liên sao, đặc biệt trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Khi nhận ra rằng Dải Ngân Hà chứa hàng trăm tỷ ngôi sao và có thể lên đến một nghìn tỷ hành tinh, các nhà khoa học bắt đầu nghiêm túc xem xét việc du hành liên sao. Những ý tưởng tàu vũ trụ đầu tiên từ giữa thế kỷ 20 có kích thước lớn, tham vọng và tốn kém, nhưng theo thời gian, các thiết kế đã chuyển hướng sang các tàu thăm dò nhỏ hơn, tự động và yêu cầu ít sự can thiệp của con người. Giai đoạn Chiến tranh Lạnh (1950–1963) là thời điểm then chốt, khi những đột phá trong lò phản ứng phân hạch và nhiệt hạch đã thúc đẩy nỗ lực của Mỹ và Liên Xô trong việc phát triển hệ thống đẩy tên lửa hạt nhân.
Ba loại chính của động cơ đẩy hạt nhân đã xuất hiện: Tên lửa hạt nhân bên ngoài (ENRs), sử dụng các vụ nổ hạt nhân bên ngoài tàu để tạo lực đẩy nhưng phát ra bức xạ nguy hiểm; Tên lửa hạt nhân bên trong (INRs), sử dụng lò phản ứng phân hạch chứa bên trong để làm nóng chất đẩy hoặc tạo điện nhưng không đủ công suất để thoát khỏi Hệ Mặt Trời; và Tên lửa phân mảnh phân hạch (FFRs), sử dụng...
Thẻ
energynuclear-propulsioninterstellar-spacecraftspace-technologyfusion-reactorsrocket-enginesspace-exploration